Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Latest topics
» Ker nữ tìm kee nam/nữ
Sun Jan 20, 2019 10:12 pm by Hoàng Kiều Anh

» Tìm ker + kee nữ ở tphcm
Sun Jan 20, 2019 8:42 am by js7979

» Tìm ker nam ở SG
Sun Jan 20, 2019 8:33 am by js7979

» Tìm nơi spank tốt!!
Sun Jan 20, 2019 8:31 am by js7979

» Kee ở châu Âu
Fri Jan 18, 2019 11:26 am by tatano

» Tìm ker nữ ở TPHCM
Thu Jan 17, 2019 12:37 am by kikuchi

» Giấc Mơ ( Admin bảo phải từ 10 - 255 ký tự viết dài quá làm gì chả biết )
Sun Jan 13, 2019 3:03 am by jock_kien

» Tìm spanker
Sat Jan 12, 2019 8:02 pm by Anhhuy84

» Cần tìm 1 anh spanker
Sat Jan 12, 2019 8:00 pm by Anhhuy84

January 2019
MonTueWedThuFriSatSun
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   

Calendar Calendar


Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Trang 3 trong tổng số 4 trang Previous  1, 2, 3, 4  Next

Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by Nhã Nhã on Thu Mar 10, 2016 9:10 am

Chap 9
Chưởng môn dược sư là sư phụ của Hiển Mạch Cung, đã hơn 40 năm trấn giữ Đường Quang Dược Môn, khiến cho Dược môn tiếng tăm lừng lẫy, là dược môn lớn nhất thiên hạ.
Hiển Mạch Cung là đại đệ tử đời thứ 137, là chân truyền đệ tử của Chưởng môn đương nhiệm.  10 năm trước , quốc gia loạn lạc, hắn đến vùng thâm sơn cùng cốc này, ngày đêm chế dược cùng bảo vệ bí dược mà đao thương khói lửa tranh giành. Bí dược này lien quan đến tồn vong của Dược môn. Sở dĩ dược môn có thể bành trướng thế lực, vang danh rộng khắp mà thiên hạ kiêng sợ mấy phần, tất cả là vì bí dược này.
10 năm, Hiển Mạch Cung hắn khổ tâm nghiên cứu 10 năm, rốt cục bí dược khi xưa đã trở thành thần dược
Có lẽ có người đã động tâm, kiên nhẫn 10 năm cuối cùng đã không thể ngồi yên, quyết định hạ thủ với Dược môn . Sư phụ đã triệu hồi, hắn nhất định phải quay về.
Chỉ là … lần này ra đi có lẽ khó có thể trở về Đạm Tình Cư nữa , cũng không biết sóng gió gì đang đợi chờ bọn họ phía trước.
.
.
.
“ Cái này cần mang, cái này cũng cần a..”- Mẫn Anh Ca đau đầu đi tới đi lui, sư phụ bảo nàng chuẩn bị lên đường, thế nhưng nàng nhìn đâu cũng thấy đồ cần mang theo a, làm sao mang hết bây giờ..?
“ Chuẩn bị đến đâu rồi ?”- Hiển Mạch Cung bước vào, khẽ nhíu mày nhìn đống lộn xộn Mẫn Anh Ca tạo ra
“ Sư phụ a., con.. con không biết phải mang theo thứ gì nữa”- Mẫn Anh Ca bối rối gãi gãi đầu
Hiển Mạch Cung nhanh chóng xếp vào giỏ nàng vài quyển Y lý quan trọng,lại thêm một vài bộ quần áo, sau đó.. trúc bản và thước gỗ cũng rút ra, cho vào túi..
“ Sư .. sư phụ.. mang trúc bản và thước làm gì a.. sư phụ “- Mẫn Anh Ca sợ đến lúng túng, không phải nha, mang theo để phạt nàng sao ?
“ Sư phụ, con sẽ ngoan thật ngoan mà, không cần mang đâu sư phụ.”- Nàng bày ra vẻ mặt cún con mong lấy chút đáng thương từ sư phụ đại nhân.
“ Còn phải xem biểu hiện của ngươi”- Nói rồi Hiển Mạch Cung nắm lấy tay nha đầu đang sống chết van xin kia dắt ra cửa…
Trúc bản và thước đúng là dùng trừng phạt nàng, nhưng quan trọng hơn,  hai thứ đó là mật khí, mắt thường không nhận ra đấy là vũ khí lợi hại. Lần này trở về họa nhiều hơn phúc, cần phải chuẩn bị trước…


Mẫn Anh Ca luyến tiếc nhìn sư phụ khóa lại cửa lớn Đạm Tình Cư. Nàng đau lòng a, nơi này cùng nàng gắn bó 5 năm, tình cảm sớm đã ăn sâu vào máu thịt, huống chi nơi này chứa bao nhiêu là kỷ niệm của nàng và sư phụ, lần này rời đi sao có thể không đau lòng..
“ Sư phụ, chúng ta còn có thể trở lại sao ?”
“ ……. Có thể “- Thật lâu sau Hiển Mạch Cung mới lên tiếng, hắn không muốn làm đồ nhi thất vọng.
Mẫn Anh Ca nghe thấy liền vui vẻ hẳn. Phải a, không phải sinh ly tử biệt, huống chi sư phụ luôn ở bên nàng như thế, nàng còn mong chờ điều gì nữa.
.
.
.




“Chúng ta dừng lại nghỉ chân thôi !”- Hiển Mạch Cung nhìn Mẫn Anh Ca mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ bừng vì mệt.
Hai thầy trò đã đi 3 ngày đường, từ đây đến Đường Quang Dược Môn cũng không xa nữa…
“ Ca nhi, đừng đi xa quá, nơi này rừng núi hiểm trở “- Hiển Mạch Cung cau mày dặn dò khi nghe Mẫn Anh Ca muốn đi hái nấm
“ Trong vòng 20 thước trở lại thôi, con không được đi xa hơn, biết chưa ?”
“  Vâng, sư phụ yên tâm, con rất sớm sẽ trở lại.”
Mẫn Anh Ca vui vẻ chạy đi, Hiển Mạch Cung cũng mặc nàng, chỉ cần trong vòng 20 thước, chắc chắn không thể xảy ra chuyện gì được.

Đã qua 2 canh giờ, Mẫn Anh Ca vẫn chưa trở lại.
Hiển Mạch Cung sốt ruột tìm kiếm , nhưng vẫn không thấy. Hắn mau chóng nhắm mắt dùng nội lực xác định pháp lực của nàng, dù tổn hao nguyên khí, nhưng chỉ như vậy mới mau chóng tìm thấy nàng.
“ SƯ PHỤ !!!”- Hiển Mạch Cung mở to mắt, Ca nhi của hắn ở cách đây cả dặm, đang khẩn khiết gọi hắn.
Hiển Mạch Cung tung mình lên không trung, dùng khinh công bay về phía nàng.
“ Sư phụ… huhu…cứu con..”
“ Gru… gru…”
Con sói to lớn đáng sợ bước từng bước về phía nàng, quả là miếng mồi ngon, thơm lại mềm, tối nay nó có thể no bung a.
“ Huhu…đừng đến đây… sư phụ”- Mẫn Anh Ca sợ hãi tột độ, lê thân mình trốn tránh, chân nàng bị thương rồi , không thể chạy được..
Sư phụ, mau đến cứu con, con hứa sẽ không bao giờ cãi lời người nữa..
“ Graooo…”- khoảnh khắc con sói vồ lên, Mẫn Anh Ca nhắm mắt tuyệt vọng, kiếp này, nàng không thể gặp sư phụ nữa…
“ Vút……gruuuuuuu”- Ánh sáng lóa của kiếm bạc lóe lên, con sói đang hung hăng vồ tới bỗng bị bắn ra xa mấy thước.
“ hu…m…”- Mẫn Anh Ca run rẩy khẽ hé mắt, vẫn tà áo trắng phiêu dật đó xuất hiện chắn trước nàng… Sư phụ, người rốt cuộc đã đến cứu con rồi..
Hiển Mạch Cung cau mày nhìn đồ nhi quần áo rách rưới nằm cụm thành một khối, quang ảnh lại lóe lên, con sói hung ác bị xẻ thành tám mảnh.. Súc sinh, dám tổn hại đồ đệ của hắn!!!
Hiển Mạch Cung xách Mẫn Anh Ca như xách gà con, vội bắt mạch rồi kiểm tra thân thể nàng, phát hiện nàng chỉ kinh sợ và xây xát nhẹ, không bị thương nghiêm trọng…
Mẫn Anh Ca rưng rưng nhìn hắn, vừa vui mừng lại kinh sợ
“ Sư phụ….”
Lửa giận trong mắt Hiển Mạch Cung bùng lên, kéo Mẫn Anh Ca nằm vắt qua đùi mình, tay rắn như thép đánh liên tục vào mông nàng..
“ Sư phụ… huhu… sư phụ “- Mẫn Anh Ca vừa trải qua hoảng loạn giờ lại chịu đau đớn không thôi, không ngừng quẫy đạp khiến Hiển Mạch Cung càng cuồng nộ..
“ Ngươi còn dám khóc !!”- Hiển Mạch Cung gầm lên, nha đầu ngốc nghếch, chỉ cần hắn đến chậm một giây, giờ nàng đã nằm trong bụng sói…
Không phải hắn đã dặn không được đi quá xa sao ?
Không phải hắn đã bảo nơi này nguy hiểm sao ?

Hiển Mạch Cung giận đến mất bình tĩnh, tay thoát đi cả hai lớp váy của Mẫn Anh Ca, lễ giáo luân thường gì đó hoàn toàn quăng sau đầu, giờ hắn chỉ muốn giáo huấn nàng một trận ra trò..
“ Sư phụ, con sai rồi…” – Mẫn Anh Ca hốt hoảng khi mông nhỏ của nàng hoàn toàn lộ ra trước mắt sư phụ, thắt lưng nàng bị ấn chặt không thể cựa quậy, chỉ có thể tiếp tiếp đón nhận đòn phạt từ sư phụ…
“ Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết hậu quả của việc trái lời ta!” – Nộ khí khắp nơi khiến Mẫn Anh Ca run rẩy, nàng khiếp sợ nhìn sư phụ  dùng nội lực chặt về một nhánh cây to, trên thân gồ ghề ,đôi chổ còn có gai nhỏ lởm chởm..
“ Đừng mà, sư phụ, huhuhu…”-  Mẫn Anh Ca sợ đền khóc òa, dùng thứ này đánh chắc chắn nàng sẽ mất mạng.
Sư phụ thật sự ghét nàng rồi, người chưa bao giờ giận đến vậy, cũng chưa bao giờ đánh mông trần của nàng..
“ Vút.. chát….aaaaaaa”- Roi đầu tiên giáng xuống khiến Mẫn Anh Ca hét thảm, gai nhỏ cọ xát khiến máu lập tức túa ra.
“ Con đau quá….. sư phụ…. huhuuuhu… đau quá….”
Hiển Mạch Cung chợt khựng lại khi nhìn thấy máu của nàng, thế nhưng tay lại siết chặt, từ nay hắn không bao giờ nuông chiều nàng nữa, không bao giờ dung túng để nàng tự tổn hại mình nữa....
“ Vút… chát………..aaaaaaaaaaaaa”
“ Vút ….. chát……..aaaaaaaaaaaaaa”
Hiển Mạch Cung như không nghe thấy đồ nhi khóc thảm, cũng như không nhìn thấy máu ghê người, hắn chỉ cắn chặt răng, giáng từng roi tàn nhẫn khiến Mẫn Anh Ca khóc thét. Mẫn Anh Ca đau  đến hồn phách đều lạc mất, không biết đã bao nhiêu roi, không biết bao giờ sư phụ mới bớt giận mà dừng tay.
“ Vút…..chát…..chát….chát….ư…ư…hic “
Mẫn Anh Ca cắn vào tay nhỏ đến bật máu, nàng không còn sức mà khóc, chỉ mềm nhũn nằm vắt qua  đùi sư phụ, rên từng tiếng nhỏ khi ngọn roi giáng xuống
“ Hức… con cầu xin người… hức … đừng đánh nữa…huhu”
Hiển Mạch Cung nhìn thân hình nho nhỏ không còn cựa quậy, chỉ khẽ run run khiến hắn đau lòng không thôi. Cơn giận vơi quá nửa, lại xót xa khi thấy mông nàng  nhuộm máu đỏ thẫm, rốt cuộc hắn vứt roi bế nàng dậy đối mặt với hắn.
Mẫn Anh Ca sợ hãi cúi gằm đầu, hạ thân đau đớn khiến một động chạm nhỏ cũng khiến nàng ứa nước mắt, từng giọt tí tách rơi trên tay sư phụ…
Sư phụ, người không thương con nữa sao?
“ Nhìn ta”- Hiển Mạch Cung ra lệnh, cũng không chờ nàng đáp ứng, lập tức nâng cằm đồ nhi khiến nàng phải nhìn thẳng vào mình
“ Ngươi rốt cuộc có nghe lời sư phụ không ? Lời ta nói với ngươi chỉ như gió thoảng mây trôi , đúng không ?”
“ Hức…hức…”- Hàng vạn lời giải thích quay cuồng trong đầu, nhưng cổ họng nghẹn đắng, Mẫn Anh Ca chỉ có thể nấc khe khẽ, lại dùng ánh mắt tha thiết hối lỗi nhìn sư phụ.
Hiển Mạch Cung đau lòng ôm lấy nàng như  trẻ sơ sinh
“ Đừng bao giờ làm thế nữa”- Một giây khi móng vuốt sắc bén của con sói vồ tới nàng, tim hắn như ngừng đập…
Nếu Ca nhi bị thương..
Nếu Ca nhi biến mất…
Nếu Ca nhi không còn bên cạnh……hắn phải làm sao bây giờ?
Mẫn Anh Ca vòng tay ôm cổ sư phụ, vùi đầu khóc òa
“ Con..con .. tưởng sẽ không bao giờ gặp lại sư phụ nữa,..huhu”
“ Con biết lỗi rồi sư phụ…huhu…con sẽ không bao giờ trái lời người nữa…sư phụ đừng giận con…”
Hiển Mạch Cung vẫn cứ bế Mẫn Anh Ca như bế trẻ con, đem nàng ra suối rửa sạch và xử lý vết thương, lại hái lá thuốc nhai nát đắp cái chân đau của nàng..
Một đêm lửa sáng bập bùng, một đêm lửa trong tim nhen nhóm.

Nhã Nhã
Nhã Nhã
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 34
Points : 11219
Thanks : 3
Join date : 03/01/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by tieuyeutinh on Thu Mar 10, 2016 12:45 pm

Tem tem...tội ca nhi quá...hong tiếp nha

tieuyeutinh
Thành Viên Vip
Thành Viên Vip

Tổng số bài gửi : 140
Points : 11468
Thanks : 12
Join date : 19/12/2015

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by Thủy Phong on Thu Mar 10, 2016 12:48 pm

Chẹp... con bé mới 12 tuổi...
Thủy Phong
Thủy Phong
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 42
Points : 10694
Thanks : 0
Join date : 24/02/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by thanhtrucciu on Thu Mar 10, 2016 1:04 pm

tội con bé.Nhung tai kiu su phu thuong qua thoi

thanhtrucciu
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 25
Points : 10985
Thanks : 2
Join date : 25/01/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by Nhã Nhã on Thu Mar 10, 2016 5:36 pm

các nàng làm ta thấy mình đang ngược đãi nhi đồng a Razz Razz
Nhã Nhã
Nhã Nhã
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 34
Points : 11219
Thanks : 3
Join date : 03/01/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by cavang02 on Thu Mar 10, 2016 6:15 pm

Hix tội nghiệp quá. Phải chi lớn tí nữa, reader đọc đỡ xót.

cavang02
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 30
Points : 11259
Thanks : 1
Join date : 28/12/2015

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by Thủy Phong on Thu Mar 10, 2016 8:56 pm

không, ý ta là "tình cảm" hơi bị sớm.
Thủy Phong
Thủy Phong
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 42
Points : 10694
Thanks : 0
Join date : 24/02/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by cavang02 on Thu Mar 10, 2016 9:12 pm

Còn ý tớ là đổ máu hơi bị sớm :3 hehe

cavang02
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 30
Points : 11259
Thanks : 1
Join date : 28/12/2015

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by Since on Fri Mar 11, 2016 10:43 pm

Này chưa có chấp âu ơi Sad

Since
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 97
Points : 11636
Thanks : 9
Join date : 29/11/2015

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by Nhã Nhã on Sat Mar 12, 2016 1:56 pm

Xl vì chậm trễ , chap này cũng ko có sp ^^~~~
Chương 11
“ Sư phụ, còn bao lâu mới tới a?”
“ Khoảng nửa ngày đường nữa”
Trời mờ sáng, hai sư đồ đã lên đường, vì chân đau mông cũng đau, Hiển Mạch Cung phải cõng Mẫn Anh Ca đi tiếp.
Tay nàng nhỏ bé vòng qua cổ Hiển Mạch Cung, thỉnh thoảng lại cầm khăn lau mồ hôi cho hắn
“ Sư phụ…người có mệt không?”
“ Không mệt”
.
.
“ Sư phụ …con có nặng lắm không?”
“ Không nặng”
.
.
“ Sư phụ.. vậy sao người lại chảy nhiều mồ hôi như vậy ?”
“ Là do trời nóng “
.
.
“ Sư phụ…”
“…”
Hiển Mạch Cung quay đầu nghiêm khắc nhìn Mẫn Anh Ca khiến nàng im bặt
“ Con thật nhiều lời “
Mẫn Anh Ca im thin thít vùi đầu vào cổ hắn, chỉ lát sau đã ngủ say còn cất tiếng ngáy khe khẽ.
.
.
.
“ Ca nhi, Ca nhi, mau tỉnh lại “
Giọng nói trầm thấp của Hiển Mạch Cung lọt vào tai khiến Mẫn Anh Ca dụi dụi mắt tỉnh dậy, sau đó…
“ Oa !!! Sư phụ, đây là thiên đình sao?”
Trước mắt nàng là chốn bồng lai tiên cảnh, mây trắng lượn lờ tưởng chừng có thể dung tay nắm bắt. Kỳ trân dị thảo khắp nơi, mà hiển nhiên nhìn ra xa xa, chỉ mà một mảng xanh ngắt của đồng ruộng, của rừng cây, còn có… con sông rộng lớn giờ chỉ như con rắn uốn lượn…
Còn cánh cửa lớn đỏ son trước mặt hai người, lại ghi bảng “ Đường Quang Dược Môn” – nét chữ sơn son thiếp vàng mạnh mẽ uy vũ

Đường Quang Dược Môn cư nhiên lại tọa lạc trên đỉnh núi cao thế này

“ Két..ttttt”
Cánh cửa đỏ thẫm chầm chậm mở ra.. phía trong là hàng hàng lớp lớp đệ tử đang cung kính nhìn về phía sư đồ bọn họ

Nhìn về trang phục, có thể suy đoán phần nào danh phận bọn họ
Tầm 8 vị, có cả nữ nhân, dù là kiểu dáng trang phục khác nhau, vẫn chung một màu tím sậm cao quý. Hẳn đây là những vị có chức phận rất cao nha
Còn có, hơn 20 vị, trang phục hoàng y thanh tao, dù màu vàng rất nhạt, nhưng làm người khác cảm thấy thanh cao khó tả,... bọn họ, hẳn cũng có chức vị cao đi
Còn rất nhiều đệ tử còn lại, có lam y, có lục y, nhưng phần lớn là bạch y tao nhã..
Mẫn Anh Ca cảm thán trong lòng , quả nhiên là Dược môn vang danh thiên hạ
“ Cung nghinh đại sư huynh hồi môn “
Một vị tao nhã mặc tử y , tuổi đã trung niên, chậm rãi quỳ một gối tay chắp lại, hướng về phía cửa hành lễ.
Câu nói của vị công tử đó như hiệu lệnh, lớp lớp đệ tử còn lại cũng quỳ xuống, trăm lời như một
“ Cung nghinh thần y hồi môn “

Giờ phút này, Mẫn Anh Ca vừa kinh ngạc, vừa có một suy nghĩ kỳ lạ trong lòng
Sư phụ của nàng, rốt cuộc vĩ đại đến nhường nào ?
Khác với Mẫn Anh Ca vẻ mặt biến đổi liên tục, Hiển Mạch Cung chỉ không chút cảm xúc :” Miễn lễ “
Sau đó, không để ý hàng người đang chằm chằm quan sát, hắn bế bổng Mẫn Anh Ca, chậm rãi bước vào

“ Nha đầu đó là ai ?”
“ Hừ, để cho thần y bế như thế, không biết xấu hổ “
.
.
Tiếng xì xầm vang lên liên tục khiến Mẫn Anh Ca xấu hổ chôn mặt vào lòng sư phụ
Nàng chợt cảm thấy, sư phụ có chút xa lạ...
Sư phụ không còn là của riêng nàng nữa, mà là sư huynh của rất nhiều đồng môn, là thần y người người ca ngợi

“ Đại sư huynh , tiểu đệ chờ ngày này lâu lắm rồi”
Một thân tử y  thêu bướm nhỏ phe phẩy quạt đi tới, vẫn nét cười càn rỡ như ngày nào, Mạc Thiên Kỳ- dù đã 3 năm trôi qua – vẫn trông có vẻ không lớn thêm chút nào cả.
“ Hừ, phiền đệ rồi “- Hiển Mạch Cung tỏ vẻ chán ghét.. Đặng, hắn quay sang nhìn 7 vị còn lại
“ Vất vả cho mọi người rồi, không cần phiền hà như vậy”
“ Đại sư huynh đừng khách sáo, là việc Côn Dật nên làm “- Ninh Côn Dật cung kính đáp, ánh mắt lại dừng ở hồng y nho nhỏ trong ngực đại sư huynh “ Đây là...”
“ Là đệ tử của ta, con bé không được khỏe “
Ninh Côn Dật khẽ biến sắc, sau đó lại như cũ cười đáp
“ Ra là Ca nhi, ta có nghe Thiên Kỳ nói tới con”
Mẫn Anh Ca rụt rè ngước mắt nhìn, lại khẽ dãy dụa muốn đứng xuống, Hiển Mạch Cung hiểu ý nàng, nhẹ nhàng đặt tiểu đồ nhi đứng vững
“ Mẫn Anh Ca ra mắt Nhị sư thúc, ra mắt các sư cô, sư thúc “
Nàng mím môi nhịn đau ,cung kính quỳ xuống dập đầu, người này có tiếng nói nhất, mà sư phụ nàng là đại sư huynh, vậy đây hẳn là nhị sư thúc đi.
Ai bảo Đường Quang Dược Môn coi trọng tôn ti quy củ chứ, nàng để sư phụ bế vào đã là quá phận, nếu còn tránh né hành lễ, không biết sẽ lại có chuyện gì nữa..
“ Mau đứng dậy, không cần lập  quy củ “
Một câu nghe có vẻ khách sáo, nhưng ‘ không cần lập quy củ ‘ khiến mọi người bối rối nhìn nhau
Ai cũng ngầm thừa nhận, Mẫn Anh Ca là đệ tử của Hiển Mạch Cung..
Nhưng ai cũng biết, nha đầu này chỉ được “ nhặt về “ mà thôi, không có khảo hạch, không có ghi danh môn phổ, không có quỳ bái tổ sư..
Hay nói trắng ra .. là không có danh phận , không được thừa nhận là đệ tử Đường Quang Dược Môn
“ Nhị sư huynh, huynh..” Mạc Thiên Kỳ nóng nảy bước tới, lại bị Hiển Mạch Cung ngăn lại
“ Bây giờ ta sẽ đến chính điện bái kiến sư phụ”
Mạc Thiên Kỳ sửng sốt nhìn đại sư huynh, nhưng vẫn nhận mệnh, ngoan ngoãn phân phó đệ tử cung tiễn Hiển Mạch Cung, lại cho một nha hoàn dẫn Mẫn Anh Ca về phòng nghỉ.
Mẫn Anh Ca hiển nhiên cảm nhận không khí kỳ lạ, nhưng nàng không biết vì sao nên càng thêm lúng túng, giờ đây lại bị người lạ dẫn đi, nàng hoảng sợ : “ Sư phụ...”
Hiển Mạch Cung như chợt nhớ, dặn dò nha hoàn
“ Đưa nàng về Lãnh Phong Các”
Mọi người giải tán, chỉ có Ninh Côn Dật ánh mắt âm trầm
Hắn sẽ không để Hiển Mạch Cung đắc ý ...





Mẫn Anh Ca được nha hoàn dìu đi. Dược Môn to lớn, đường đến Lãnh Phong Các rất xa, nàng cắn răng bước chậm từng bước, mồ hôi ướt đẫm trán..
“ Tiểu thư, hay để nô tỳ cõng người”
Nha hoàn ái ngại nhìn gương mặt Mẫn Anh Ca đỏ ửng
“ Không sao đâu tỷ tỷ, tỷ tỷ gọi muội Ca nhi đi, không biết tỷ tỷ đại danh là..”
“ Nô tỳ gọi Thu Cúc.”
“ Ai nha, Thu Cúc tỷ tỷ, không cho tỷ nói vậy”
Mẫn Anh Ca cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh, khiến Thu Cúc khẽ bất ngờ
Nha đầu này thoạt nhìn thực thanh tú đáng yêu, không ngờ lúc cười rộ lên lại chói mắt như vậy
“ Đến rồi, tiểu thư... à, Ca nhi”
Thu Cúc dừng bước trước môn các, để Mẫn Anh Ca tự vào trong
Mẫn Anh Ca khó hiểu nhìn nàng. Thu Cúc như hiểu được, chậm rãi nói
“ Quy tắc Lãnh Phong Các, nữ nhân không bước vào, là do thần y đặt ra”
...
Chính điện
“ Đồ nhi bái kiến sư phụ”
“ Bái kiến các vị sư bá, sư cô, sư thúc”
Hiển Mạch Cung vững vàng quỳ xuống, hướng một vị lão nhân,cung kính dập đầu 3 lần, lại hướng các vị còn lại , kính cẩn chấp vái
Vị lão nhân kia, ngoại trừ tóc đã bạc phơ của người lớn tuổi, mắt vẫn tinh quang, giọng nói sang sảng, nếu không vì bạch mao như tuyết, vốn không biết đã thọ bao nhiêu.
“ Cung nhi, đi đường có mệt mỏi ?”
“ Tạ sư phụ quan tâm, đồ nhi rất tốt”
Lão chưởng môn hài lòng nhìn, đây là đồ nhi tâm đắc nhất của hắn, dù tuổi còn trẻ nhưng tài cao học rộng, vang danh thần y khắp chốn
Lão phát hiện tài năng này khi nó mới 5 tuổi, cẩn  thận bồi dưỡng rốt cuộc đã xuất thế nhân tài. Trong 9 đệ tử của Lão chưởng môn, Hiển Mạch Cung nhỏ tuổi hơn không ít người, nhưng lão vẫn kiên trì để chúng gọi Cung nhi là đại sư huynh
Không vì lý do gì cả, Hiển Mạch Cung đã được lựa chọn là Chưởng môn kế nhiệm. Lão Chưởng môn tin tưởng, Đường Quang Dược môn có hắn chấp chính, nhất định bảo vệ cơ nghiệp ngàn năm, bách niên bình an.
“ Trở về nghỉ ngơi, ngày mai sẽ luận chính”
“ Đồ nhi cáo lui”
Lãnh Phong Các
Hiển Mạch Cung bước vào cùng lọ Phục Bì Linh dược, nhìn Mẫn Anh Ca ngủ thiếp trên giường lớn
Hắn ngồi xuống cạnh nàng, hừ, vết thương lại rách khiến máu thấm nhè nhẹ
Hắn ngần ngừ, nhưng vẫn đưa tay cởi bỏ váy nàng
Vết thương vốn đã se mặt, nay lại nứt toác , hẳn là vì màn hành lễ lúc sáng
Mẫn Anh Ca bị đau giật mình tỉnh dậy, lại thấy sư phụ đang thoa dược cho mình, gương mặt nhỏ nhắn thoáng chốc đỏ như máu
“ Sư.. sư phụ.. đồ nhi có thể tự làm “
“ Đừng hồ nháo “ – Hiển Mạch Cung khẽ cau mày, Mẫn Anh Ca không còn cách nào, xấu hổ chôn mặt vào gối,
“ Lãnh Phong Các này chỉ có 2 sư đồ chúng ta, sẽ không ai tùy tiện vào, nên làm gì cứ làm, như trước là được”
“ Vâng”
“ Nghỉ ngơi đi, ta đi làm chút thức ăn”
“ Vâng”
Nhã Nhã
Nhã Nhã
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 34
Points : 11219
Thanks : 3
Join date : 03/01/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by thanhtrucciu on Sat Mar 12, 2016 3:33 pm

sau này chắc sẽ sóng gió hỉ? hay lắm

thanhtrucciu
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 25
Points : 10985
Thanks : 2
Join date : 25/01/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by tieuyeutinh on Sat Mar 12, 2016 4:16 pm

Hay nha..tiếp đi au

tieuyeutinh
Thành Viên Vip
Thành Viên Vip

Tổng số bài gửi : 140
Points : 11468
Thanks : 12
Join date : 19/12/2015

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by Since on Mon Mar 14, 2016 8:09 am

Mấy ngày r K có chap au ơi

Since
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 97
Points : 11636
Thanks : 9
Join date : 29/11/2015

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by Nhã Nhã on Mon Mar 14, 2016 10:54 am

Thông báo : Hiện giờ đang trong thời gian mình thi giữa kỳ nên việc viết truyện sẽ bị chậm lại, mn thông cảm. Một điều chắc chắn là mình sẽ không drop truyện, các chương mới sẽ lâu đăng hơn. Mong mn kiên nhẫn ủng hộ ^^~~
Chương 12
Ánh sáng đầu tiên le lói, lại một ngày mới bắt đầu..
Mẫn Anh Ca đau đầu nhìn đống y phục sư phụ chuẩn bị, lúc trước thì mặc gì cũng được, nhưng giờ khác rồi
Nàng là đệ tử sư phụ, vậy hẳn cũng là đệ tử Dược môn đi, thôi cứ chọn bạch y như phần đông đệ tử nàng nhìn thấy hôm qua vậy.

“ Sư phụ , đồ nhi bái kiến sư phụ “
Mẫn Anh Ca như mọi ngày, tìm kiếm thư phòng thỉnh an sư phụ..
“ Ừ”
Hiển Mạch Cung dừng mắt đọc sách, nhìn nàng, sau đó cau mày
“ Về thay y phục khác”
Mẫn Anh Ca sửng sốt, lại hỏi : “ Sư phụ ?”
“ Cứ mặc hồng y của ngươi “
Mẫn Anh Ca dùng ánh mắt ngỡ ngàng nhìn hắn, tỏ vẻ không hiểu. Hiển Mạch Cung cũng không muốn giải thích với nàng, chỉ phất tay bảo nàng lui ra.
Mẫn Anh Ca buồn bực quay về phòng, sư phụ thật kỳ lạ, nàng chỉ muốn hòa nhập với mọi người thôi, giờ thì tốt rồi, cả dược môn chỉ có nàng mặc áo màu hồng chạy qua chạy lại.
Mẫn Anh Ca sau một hồi thay y phục, ngoan ngoãn quay lại thư phòng nhận mệnh.
“ Hôm nay, con giúp ta đến dược phòng đem các loại thuốc này về.”- Hiển Mạch Cung không nhìn nàng, chỉ có tay cầm bút lông viết một loạt các tên dược.
Mẫn Anh Ca kinh sợ, hơn 100 loại dược nha, nàng phải mang về trong vòng buổi sáng sao.
Phải biết rằng, những dược này đã sơ chế qua, tuy nhiên rất khó phân biệt. Dược môn là nơi nào chứ, Dược phòng không hề để tên các loại thuốc, đệ tử đến lấy chỉ hoàn toàn dùng mùi vị mà nhận, đây cũng là hình thức rèn luyện cho đệ tử nơi này.
“ Còn nữa, sau khi trở về, viết vào các quyển sổ này, tên- công dụng- nhận dạng của từng loại.  Tối nay trở về, sư phụ muốn thấy mọi thứ hoàn tất.”
Mẫn Anh Ca ủy khuất nhìn sư phụ, sư phụ, người muốn lấy mạng con sao? Bao nhiêu là dược, đừng nói 1 ngày, là 10 ngày chưa chắc nàng đã làm xong.
Nhận ra ánh mắt của nàng, Hiển Mạch Cung bỗng thấy buồn cười, Tất nhiên là nàng sẽ không thể làm xong trong hôm nay, nhưng hắn vẫn muốn tạo áp lực lớn, chỉ như vậy nàng mới có thể cố gắng hết khả năng.
“ Có vấn đề gì à ?”- Hiển Mạch Cung tiếu tựa phi tiếu nhìn đồ nhi bối rối.
“ Có.. ah…không thưa sư phụ. Đồ nhi đi ngay”- Nói xong nàng toan chạy ra cửa
“ Khoan đã”
“ Sư phụ còn gì phân phó ạ?”
“ À, trưa nay ta  nghị sự sẽ không về, cơm canh đã nấu sẵn ở phòng bếp, con cứ ăn không cần chờ. Nhớ không được bỏ bữa”
Thì ra là sư phụ lo lắng cho nàng nha, Mẫn Anh Ca vui vẻ đáp ứng, nụ cười rộ sáng bừng, mắt cong cong như vành trăng non đầu tuần.
Trong lòng Hiển Mạch Cung bỗng có thứ gì phát nổ khiến hắn khẽ sửng sốt… Đồ nhi của hắn, tự khi nào trở nên đẹp mắt như vậy ?
.
.
Cả hai người bọn họ đều không biết, một hạt mầm đã lặng lẽ gieo trong lòng… dây tơ hồng số mệnh, phải chăng từ giờ đã âm thầm vấn vít ?

...
Dược phòng
Mẫn Anh Ca rụt rè đứng trước cửa điện… Dược phòng a, không phải là phòng như nàng nghĩ, là một điện to nguy nga, nào có giống dược phòng nhỏ bé ấm áp ở Đạm Tình cư chứ
“Nha đầu, ngươi là ai ?Ta chưa từng thấy ngươi a”
Mẫn Anh Ca giật mình, thì ra là một lão nhân đang gọi nàng a, lão nhân trông thật phúc hậu, tóc trắng như tuyết, ánh mắt hiền từ nhìn nàng
Mẫn Anh Ca cảm thấy lão gia gia có chút thân thuộc, không khỏi thân  thiết đáp lời
“ Hồi gia gia, con là Mẫn Anh Ca, là đồ đệ của Hiển sư phụ”
“ Hiển sư phụ ???” – Lão nhân gia nhíu mày suy nghĩ, cả dược môn, chỉ có một người học Hiển, chả lẽ…
Chả lẽ là đại đồ đệ của lão – Hiển Mạch Cung
Không sai, Ca nhi vừa bước ra cửa đã gặp được Đường Quang chưởng môn – sư phụ của sư phụ nàng nha
Tất nhiên Ca nhi của chúng ta  vẫn không hề hay biết gì cả, lễ phép cúi đầu chào, sau đó ngây thơ hỏi
“ Lão gia gia, ông là người canh giữ dược phòng sao ?”

“ Không… à.. phải, tất nhiên là phải “
“ Thật tốt quá, lão gia gia, sư phụ bảo con đến lấy dược cho người, chỉ là… chỉ là quá nhiều a.. gia gia, gia gia tốt, người giúp con với nha “ – Mẫn Anh Ca nũng nịu
Dĩ nhiên là con sâu lười biếng trong lòng nàng lại bò dậy, khiến nàng không nghĩ hậu quả mà cầu xin người khác giúp đỡ… nếu sư phụ nàng biết, hẳn sẽ lại dạy nàng một bài học nên thân a

Lão chưởng môn nhìn nữ hài đáng yêu không khỏi  mềm lòng. Ông âm thầm đánh giá nữ hài trước mặt. Thực ra Mẫn Anh Ca là một đứa bé xinh đẹp, mắt sáng như sao, chỉ là… khí chất của nàng không đúng lắm.

Thời đại này, nữ tử dịu dàng như ngọc, huệ chất lan tâm, trầm tĩnh như thủy mới được đánh giá cao. Nữ hài từ khi rất bé đã phải học tập lễ nghi , cầm kỳ thi họa. Khuê nữ danh môn thì khí chất cao quý, còn nữ tử nông hộ bình thường cũng điềm tĩnh tao nhã, yểu điệu như liễu…
… Còn Ca nhi của chúng ta a, không dịu dàng như nước thì thôi đi, lại còn hi hi ha ha cả ngày nhảy nhót, có chút nào giống nữ hài chứ,.. mà không đúng, nàng không phải nữ hài tử nữa, nàng đã 12 tuổi, chỉ 3 năm nữa là cập kê, sớm nên định hôn ước..
Trong đầu lão chưởng môn trăm câu hỏi quay cuồng
Đồ đệ của lão nhận một nữ tử làm đồ đệ, tất nhiên nếu nàng quy nhập Dược Môn, danh chính ngôn thuận bái tổ nhận sư, thì quan hệ sư đồ giữa bọn họ không chút nghi kỵ
Chỉ là… Cung nhi không đề cập việc này, cũng như  không có dự tính sẽ cho nàng gia vào Môn phổ, không chút để ý lời xì xào về hai người bọn họ. Lẽ nào…
“ Gia gia, lão gia gia “- Mẫn Anh Ca lay gọi khiến lão chưởng môn sực tỉnh “ Người đồng ý giúp con nha”
“ Nha đầu, sư phụ bảo ngươi làm việc ngươi lại đi cầu người khác giúp đỡ “- lão gia gia từ ái bỗng trở nên nghiêm khắc- “ mau đi lấy dược, phải tự mình làm, cẩn thận ta mách sư phụ ngươi”

Nhắc đến sư phụ, Mẫn Anh Ca đau khổ ai oán, môi đỏ thắm ủy khuất bĩu ra, khiến Lão chưởng môn cảm thấy buồn cười, quả là nha đầu tinh quái chọc người thương yêu
“ Đây là chìa khóa dược phòng , mau đi kẻo sư phụ lại phạt ngươi “
“ Vâng ạ”


Mặt trời đã lên cao thật cao, nắng nóng bức người, trong Dược phòng, Mẫn Anh Ca ướt đẫm mồ hôi vẫn đang cần mẫn chọn dược
“ .. Ích Liên hoa, Trần bì, Bạch tử,… sao vẫn chưa xong thế này” – Mẫn Anh Ca bỗng thấy rất muốn khóc
Nếu không làm xong, sư phụ sẽ phạt, sẽ đánh mông a , huhu
Mẫn Anh Ca vẫn bị trận đòn trên đường đi dọa sợ, nàng cố tỏ ra bình thường, nhưng giờ chỉ cần sư phụ cau mày, tim nàng lại muốn nhảy lên vì sợ
Tất nhiên nàng vẫn rất yêu sư phụ, nhưng giờ lại sợ người thêm một phần. Cố lên Ca nhi, vì bảo vệ toàn vẹn mông nhỏ, phải cố gắng lên.
..
..
..
..
Xế chiều, hoàng hôn phủ một mảng đỏ rực lên vạn vật…
“ Ca nhi”
Hiển Mạch Cung bước vào Lãnh Phong Các, liền cất tiếng gọi đồ nhi của hắn. Hắn khẽ mỉm cười nghĩ đến vẻ mặt hoảng sợ của nha đầu ngốc kia vì chưa làm xong việc hắn giao. Tất nhiên hắn sẽ không phạt nàng a, chỉ là dọa nàng sợ một chút cũng tốt .
“ A, sư phụ đã về, sư phụ chờ con, chỉ 3 nét nữa thôi a” – Mẫn Anh Ca ngồi giữa dược phòng của Lãnh Phong các, xung quanh nàng là giấy cao thành chồng, lại  còn  trăm thứ dược liệu, tất cả đều sắp xếp phân loại ngay ngắn rõ ràng. Còn nàng, mặt mũi lem mực, trông như con mèo nhỏ.
Hiển Mạch Cung vừa kinh ngạc vừa buồn cười, con mèo nhỏ này, năng suất làm việc quả là rất cao. Sao lại không cao chứ ,nàng là đệ tử chân truyền của thần y hắn nha.
“ Con.. hừm, làm rất tốt”
Hiển Mạch Cung nhận chồng giấy Mẫn Anh Ca đưa, kiểm tra lại một lần, còn chút sai sót nhỏ, nhưng có thể làm đến thế này đã là rất kinh hỷ rồi.
Mẫn Anh Ca cười tít mắt vì được khen “ Sư phụ, Ca nhi rất là chăm chỉ nha, con ngồi viết cả một ngày, buổi trưa cũng không …” – Đang tíu tít, Mẫn Anh Ca chợt im bặt, hai chữ “ dùng bữa” kịp nuốt lại, đưa mắt len lén nhìn sư phụ.
“ Ngươi nói gì ? Ngươi không ăn trưa sao?”- Hiển Mạch Cung  lạnh giọng hỏi.
“…”- Mẫn Anh Ca chợt thấy gió đông thổi qua, nha,  mùa đông đến sớm a? Nàng thầm kêu không ổn trước ánh mắt nguy hiểm của sư phụ.
“ Mẫn Anh Ca, ngươi thật to gan” – Hiển Mạch Cung nắm cằm nàng ép nàng phải nhìn thẳng mình. Đoạn nắm tay nàng lôi khỏi Dược phòng
“ Ô… ô .. sư phụ…con không dám nữa..sư phụ”- Mẫn Anh Ca hoảng hốt khóc lớn, sư phụ lại sắp đánh nàng, không được, mông nàng còn chưa lành nha
“ Ô..sư phụ..đừng mà..huhu”- Mẫn Anh Ca sống chết giật tay khỏi tay Hiển Mạch Cung. Nhưng sư phụ nàng là ai chứ, chỉ một động tác nhẹ nhàng vác cả người nàng lên vai. Mẫn Anh Ca quẫy đạp lung tung, Hiển Mạch Cung phiền chán phát mạnh vào mông nàng
“ Ngoan ngoãn một chút”
Bị ăn đau, Mẫn Anh Ca yên phận nằm rũ như con mèo ướt, chỉ còn tiếng khóc thút thít nho nhỏ.
Nhưng mà, sư phụ sao lại đem nàng xuống phòng bếp a?
Hiển Mạch Cung cười thầm trong lòng, làm sao nỡ phạt đồ nhi ngoan ngoãn như vậy được, hắn chỉ muốn dọa nàng hoảng sợ, để lần  sau không còn dám không màng sức khỏe bản thân nữa.
Hiển Mạch Cung tại cửa phòng bếp thả Mẫn Anh Ca xuống, lại nghiêm khắc bảo nàng
“ Đứng vào góc tường”
Đây gọi là tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha .
Mẫn Anh Ca  lau lau khuôn mặt nhỏ nhắn lem luốc nước mắt, rụt rè đứng vào góc, hai tay còn ngoan ngoãn khoanh lại.
Hiển Mạch Cung mang đến một chậu nước, lại lấy khăn mềm dịu dàng lau mặt giúp nàng.
Làn da trắng nõn, hai má phấn nộn hồng hồng trẻ con, sống mũi  cao cao thanh tú, môi đỏ như cánh hoa đào, lại còn sóng mắt đẫm nước trong veo như thu thủy, hàng mi dàykhẽ rung động, vẫn còn vươn giọt nước mắt uất ức khi nãy.
Đây là lần đầu tiên Hiển Mạch Cung nhìn gương mặt đồ nhi trong khoảng cách gần như vậy
Đồ nhi của hắn…rất đẹp.
Hiển Mạch Cung có chút thất thần, nhưng rất nhanh, hắn bàng hoàng tránh đi. Làm gì có sư phụ nào lại có những suy nghĩ kỳ quái như vậy với đồ đệ mình chứ.
“ Phạt ngươi đứng ở đó suy nghĩ”
Che đi bối rối, Hiển Mạch Cung tiến đến gần gian bếp, tay thoăn thoắt nhóm bếp, xắt rau thành thạo.
Mẫn Anh Ca ngơ ngác nhìn sư phụ, bụng không ngừng kêu réo khi mùi thơm từ thức ăn bay ra.
Đến khi sư phụ đặt lên bàn 4 đĩa thức ăn hương sắc quyến rũ, nàng rốt cuộc không nhịn được mếu máo “ Sư phụ ~~~”
Hiển Mạch Cung đã ngồi vào bàn, vẫn cố tình làm mặt lạnh không để ý nha đầu đáng thương kia, bắt đầu nhấc đũa.
Mẫn Anh Ca thấy sư phụ không chú ý nàng, càng ra sức làm nũng
“ Sư phụ, con đói lắm “
“…”
“ Sư phụ ~~~~”
“ Lần sau , có còn dám bỏ bữa ?”
“ Không, con thề không có lần sau”
“ Nếu còn có, thì không chỉ là phạt đứng phạt đói đơn giản như thế, hiểu chưa?”
Mẫn Anh Ca gật đầu như gà con mổ thóc, lại theo cái gật đầu của sư phụ, vui vẻ ngồi vào bàn, ăn uống như hổ sói.
“ Từ từ thôi”
Hiển Mạch Cung nhìn dáng vẻ không chút thục nữ của đồ đệ, khẽ lắc đầu, có cô nương nhà nào lại như vậy, làm sao xuất giá a ?
Nghĩ đến việc Mẫn Anh Ca xuất giá, mặt Hiển Mạch Cung đen lại, cảm giác khó chịu nhen nhói trong ngực.
Nhã Nhã
Nhã Nhã
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 34
Points : 11219
Thanks : 3
Join date : 03/01/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by cavang02 on Mon Mar 14, 2016 11:42 am

Haha dễ thương quá. Ủng hộ tg nhé (y)

cavang02
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 30
Points : 11259
Thanks : 1
Join date : 28/12/2015

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by thanhtrucciu on Mon Mar 14, 2016 12:01 pm

dễ thương dữ.Không cần sợ không xuất giá được.SP lo hết

thanhtrucciu
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 25
Points : 10985
Thanks : 2
Join date : 25/01/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by tieuyeutinh on Mon Mar 14, 2016 12:53 pm

Ngọt quá, dễ thương quá đi. Tg cố gắng thi tốt nha và mau trở lại với nhiều chap mới. Hóng

tieuyeutinh
Thành Viên Vip
Thành Viên Vip

Tổng số bài gửi : 140
Points : 11468
Thanks : 12
Join date : 19/12/2015

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by Thủy Phong on Mon Mar 14, 2016 8:52 pm

Thi tốt nga~
Thủy Phong
Thủy Phong
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 42
Points : 10694
Thanks : 0
Join date : 24/02/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by thanhtrucciu on Mon Mar 28, 2016 9:36 pm

Nàng ơi. Nàng thi xong chửa? Ta biết không phải cơ mà nhớ truyện của nàng quá không chịu được Smile *chớp chớp* <3

thanhtrucciu
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 25
Points : 10985
Thanks : 2
Join date : 25/01/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by channchann on Sun Apr 03, 2016 12:30 pm

truyện hay quá luôn, mình đọc đi đọc lại mấy lần rồi mà chưa thấy bạn up chap mới Sad

channchann

Tổng số bài gửi : 2
Points : 10322
Thanks : 0
Join date : 28/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by hjhgjmgh on Sun Apr 10, 2016 12:36 am

Truyện hay lắm luôn , đọc mà ta cứ liên tưởng đến hoa thiên cốt ấy , hóng chap ms a

hjhgjmgh
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 48
Points : 11543
Thanks : 1
Join date : 02/12/2015

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by Cô Tấm on Fri Apr 15, 2016 7:31 pm

Hayy quá đii ahhh

_________________
#Poppies
Cô Tấm
Cô Tấm
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 175
Points : 11776
Thanks : 23
Join date : 28/11/2015
Age : 23
Đến từ : TP.HCM

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by hjhgjmgh on Sun May 08, 2016 12:00 pm

Ư Hóng truyện này lâu quá a

hjhgjmgh
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 48
Points : 11543
Thanks : 1
Join date : 02/12/2015

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by mizukage on Sun May 15, 2016 11:52 am

Truyện hay wa ak......tiep đí tg ơi lâu lan rồi

mizukage
Thành Viên Vip
Thành Viên Vip

Tổng số bài gửi : 123
Points : 11586
Thanks : 3
Join date : 05/12/2015

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by heohamhong20063002 on Thu May 19, 2016 7:22 pm

Dễ thương wá đi nga~~

heohamhong20063002
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 87
Points : 9893
Thanks : 0
Join date : 19/05/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Nhất nhật vi sư , chung thân vi phu

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 3 trong tổng số 4 trang Previous  1, 2, 3, 4  Next

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết