Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Latest topics
» Ker nữ tìm kee nam/nữ
Sun Jan 20, 2019 10:12 pm by Hoàng Kiều Anh

» Tìm ker + kee nữ ở tphcm
Sun Jan 20, 2019 8:42 am by js7979

» Tìm ker nam ở SG
Sun Jan 20, 2019 8:33 am by js7979

» Tìm nơi spank tốt!!
Sun Jan 20, 2019 8:31 am by js7979

» Kee ở châu Âu
Fri Jan 18, 2019 11:26 am by tatano

» Tìm ker nữ ở TPHCM
Thu Jan 17, 2019 12:37 am by kikuchi

» Giấc Mơ ( Admin bảo phải từ 10 - 255 ký tự viết dài quá làm gì chả biết )
Sun Jan 13, 2019 3:03 am by jock_kien

» Tìm spanker
Sat Jan 12, 2019 8:02 pm by Anhhuy84

» Cần tìm 1 anh spanker
Sat Jan 12, 2019 8:00 pm by Anhhuy84

January 2019
MonTueWedThuFriSatSun
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   

Calendar Calendar


Sai thời điểm

Trang 2 trong tổng số 2 trang Previous  1, 2

Go down

Re: Sai thời điểm

Bài gửi by vsao23 on Fri Feb 24, 2017 2:31 pm

m muốn tr này là tr dài tg ơi

vsao23
Thành Viên Vip
Thành Viên Vip

Tổng số bài gửi : 146
Points : 11629
Thanks : 19
Join date : 04/12/2015

Về Đầu Trang Go down

Re: Sai thời điểm

Bài gửi by Lan Như on Sat Feb 25, 2017 6:49 pm

nhiều cảm xúc
Lan Như
Lan Như
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 71
Points : 7780
Thanks : 3
Join date : 16/12/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Sai thời điểm

Bài gửi by cunngoc on Sat Feb 25, 2017 8:12 pm

Hôm nay mình sẽ viết nốt phần cuối như một tự truyện nên sẽ không có nhiều cảnh sp, mong mội người đừng ném đá nhé.

cunngoc
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 21
Points : 10895
Thanks : 0
Join date : 02/02/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Sai thời điểm

Bài gửi by cunngoc on Sat Feb 25, 2017 9:49 pm

Thời gian nặng nề qua đi… Chân nó tê rần...Nó miên man với những suy nghĩ đang đặc dần trong não, tê dại đến mức nó không còn cái cảm giác gọi là đau…
-Nhi, quay ra đây với anh!- Nó nghe giọng anh mềm nhẹ phía sau. Ừ, bao lâu rồi, giọng nói ấy vẫn ấm áp như chính hơi thở anh làm nó xao lòng, mắt nó mờ đi…
- Ngoan, lại đây! - Nó lặng thinh, muốn xoay người chạy lại phía anh nhưng đôi chân không nhúc nhích. Nó mín chặt môi không nói, nỗi tủi thân chua xót tràn lên trong thân hình nhỏ bé run run.
-Lại đây, anh nói em nghe không! – Anh cao giọng, có chút mất kiên nhẫn đối diện với nó đang bướng bỉnh, cứng đầu.
Nó nghe tiếng sột soạt, cảm nhận hơi thở anh phía sau nó nặng nề, một chút tức giận được kìm chế…Bàn tay anh ấm áp cầm lấy cánh tay nó, xoay người nó lại. Như một con thú nhỏ bị tổn thương, nó nóng nảy giãy tay ra, kiên quyết không xoay đầu lại.
- Nhi, quay lại đây, anh không muốn nóng giận với em…
Nó nghe tiếng anh thở dài, không hiểu sao tủi thân càng nhiều, anh à, xoay lưng đi anh có nhẹ nhàng như thế với người con gái ấy không, anh có ôm người ấy vào lòng như ôm em, vỗ về khi giận dỗi ? Anh à, cô ấy có biết một khuôn mặt, một tính cách đằng sau con người anh khi bên cạnh cô ấy? Cô ấy có biết còn một em đáng giận, đáng thương và ngốc nghếch đến thê này không? Biết hay không cũng đâu liên quan đến em phải không anh? Thế giới của anh và cô ấy là ánh sáng, còn em và anh mãi vẫn chỉ là bí mật, là màn đêm, chúng ta gặp nhau trong góc khuất của tâm hồn, trong một thế giới mà nhiều người khinh thị, trong cảm giác tội lỗi và theo ngôn ngữ nhiều người, gọi nó là “bệnh hoạn”…Nó im lặng, một tầng hơi lạnh bao trùm căn phòng nhỏ bé…
- Anh đếm từ một đến ba, em không quay lại thì đừng trách anh ác! Một….Hai…Ba – Nó vẫn đứng im không nhúc nhích… Được, anh xem em cứng đầu đến khi nào! – Anh gằn giọng
Nó không nói gì. Không quay lại. Một lát nó nghe tiếng roi vút trong không khí. Nó lạnh người.
- Đi ra đây ! Anh cho em cơ hội cuối cùng, em tự giác hay để anh?
Nó run run nghe tiếng anh vang trên đầu. Nhất quyết nó không quay lại. Rồi có người kéo tay nó, nó giằng ra, vùng vẫy
- Bỏ em ra! – Nó gằn giọng với anh, cổ tay bị nắm chặt, càng cố vùng vẫy càng đau. Nó ngước mắt nhìn anh, không khóc. Trong mắt như có 1 ngọn lửa nhỏ, cố chấp cùng đau lòng. Đối mặt với ánh mắt ấy là khuôn mặt góc cạnh vững chai, là đôi mắt lạnh lùng pha chút bất lực của một người nó đã thầm yêu…
- Em không học ngoan thì để anh dạy em!
Rồi anh ấn nó xuống giường mặc sự vùng vẫy của nó, không đợi nó định thần, roi mây đã không thương tiếc vụt xuống. Vút… Vút… Vút…Nó quẫy người tránh những ngọn roi đang rơi xuống, tuyệt nhiên không kêu một tiếng...Anh dừng lại “ Nhi, quỳ lên”– Anh lạnh lùng ra lệnh. “ Em quỳ lên lại hay muốn anh trói em lại” “ Em cứng đầu lắm cơ mà, hả, quỳ lên cho anh! Nhanh!” Chát! Chưa hết câu, anh đã vụt một roi xuống, đủ đau làm nó rên khẽ. Quỳ thì quỳ, để anh đánh một trận rồi xong đúng không, kết thúc đúng không? Nó ương ngạnh quỳ gối lên, hai tay chống xuống mặt ga trắng xóa.
- Hạ eo xuống! Đầu gối rộng bằng vai- Anh lấy roi ấn vào lưng nó,tay kia kéo chân nó rộng ra, bó qua cơ thể nó đang cứng dần, tránh né, kháng nghị vì xấu hổ.
Chưa ăn roi nào mà nó đã cảm thấy kiệt sức, hai đầu gối quỳ nhức nhối, hạ thân uốn cao, lạnh toát. Anh lấy roi xoa đều cái mông đã sưng đỏ của nó, nhiều chỗ như đã xước da. Cơ thể nó run lên từng hồi. Tay càng nắm chặt ga trải giường, Không có thứ gì nâng đỡ nó. Nó muôn khụy ngã, không phải vì đau mà là vì cảm giác bất lực như thế này, cả niềm tin, cả thế giới nhỏ bé nó hi vọng cũng quay lưng lại với nó…
Chát!…A…Nó rên lên khi anh vụt roi đầu tiên. Cảm giác đau, xót, nhức nhối hơn so với lúc nãy. Một roi để lại một lằn đỏ thẫm ngang mông, nổi bật trên những vết thương đã bầm tím. Đau hơn nhiều khi bị phạt bằng thước. Chát! Chát! Chát! Chưa kịp để nó gặm nhấm cái đau đang chạy dọc theo dây thần kinh lộn xộn, anh đã vụt liên tiếp 3 roi vào đúng vị trí vừa nãy. Ưm…ưm Nó gục xuống mặt giường, chân vẫn quỳ, răng cắn chặt, chỉ nghe thấy tiếng rên khẽ, rách ra rồi, nó cảm thấy xót, bỏng rát, thấy cái lạnh của không khí thấm vào da tê tái. Nó nặng nề thở. Im lặng…Nó biết anh chờ gì. Chờ nó xin anh, Chờ nó khóc và xin anh tha lỗi.
- Quỳ lại cho anh! Để anh xem da em dày đến đâu.
Nó biết, ăn khổ thế này là do nó tự chọn. Nó sai thì nó phải chịu phạt. Sai vì để trái tim mình đi lạc. Sai vì cố chấp. Đau đớn trên cơ thể có thể xua đi một phần tội lỗi trong tâm hồn, tưới lạnh trái tim đang rát buốt của nó. Nó tự nhận mình bệnh hoạn, làm gì có đứa con gái nào không muốn yêu chiều mà lại muốn bị hành hạ như nó. Phải chăng con người cứng rắn quá lâu, mạnh mẽ quá lâu, đơn độc quá lâu nên mới tìm lại sự nhỏ nhoi, mềm yếu và thèm khát quan tâm theo cách ngu ngốc này? Hay đơn giản nó là một kee tốt, tốt đến mức hoàn thành vai diễn của mình, hoàn thành tâm nguyện của ker? Muốn làm chủ, muốn sở hữu, muốn mạnh mẽ? Đã bao lần nó tự hỏi, một người như anh tại sao lại xuất hiện trong thế giới như nó, anh có tất cả, giỏi giang và mạnh mẽ, một gia đình hoàn hảo, một gia thế tốt đẹp, tại sao lại muốn làm ker, tại sao lại có một phần con người như vậy? Cũng bao lần tự hỏi, khi anh đánh nó, nhìn vết roi chằng chịt, nhìn nó đau đớn, anh có cảm giác gì? Đánh nó vì thật sự muốn tốt cho nó, thực sự giận vì những lỗi nó mắc phải hay chỉ vì hoàn thành vai diễn là ker, chỉ ra lỗi sai để có lí do để phạt? Nhìn nó đau đớn, giãy dụa anh là thương hay thỏa mãn? Là người xa lạ, biết rằng khi đến cạnh nhau trong hoàn cảnh này, ai cũng đều có mục đích, chỉ là đôi khi nó lừa dối mình chuyện cổ tích là có thật…
Nó quỳ lại đúng tư thế, cái suy nghĩ anh đánh nó chỉ là sự quan tâm giả tạo làm nó cứng rắn hơn. Nó quay sang tấm gương bên giường, nhìn thấy một con bé tóc tai rũ rượi che một phần khuôn mặt buồn bã, phía dưới thân để trần, một bên mông hiện lên những vết lằn đỏ rực. Một nó bết bát đối lập với người đàn ông bên cạnh, cái nhàu nhĩ bên cạnh cái phẳng phiu, thanh lịch. Nó mỉm cười với nó trong gương.
- Nghỉ ngơi đủ rồi phải không em? – Không cảm xúc, nó nghe lòng mình trống rỗng
Chát! Chát! Không báo trước, tiếng roi xe gió cứa vào da thịt. Tiếng roi vút trong không khí như đánh thẳng vào trái tim nó. Không mạnh như trước nhưng liên tiêp làm nó quằn quại, nó không ngã xuống nhưng mắt mờ dần đi. Nó lướt qua những kí ức xưa cũ, lướt qua những khoảng thời gian nhắn tin trò chuyện vui vẻ, những quan tâm ngọt ngào nơi xa, cho nó điểm tựa… rồi tất cả tối đen, khi vào facebook anh, nó biết anh đã yêu 1 cô gái là bạn thanh mai trúc mã… Rồi đến khi nó biết, anh đến với nó khi hai người đang giận nhau và chia tay…Đến một ngày nó nói với anh, nó thích anh rồi nghe tiếng xin lỗi từ một người đối với nó là cả thế giới…Anh nói rằng anh thương nó nhưng anh không thể bỏ cô gái mình đã yêu 4 năm vì ngoài tình yêu còn trách nhiệm với thời thanh xuân của người con gái. Anh thương nó, thích nó nhưng không thể ở bên nó, chỉ có thể là anh trai nó…Vậy tại sao anh còn ích kỉ quan tâm nó, cho nó hi vọng, cho nó ấm áp rồi lạnh lùng mang đi tất cả. Nó vốn tìm đến thế giới này vì ham muốn một sự quan tâm, ham muốn mình được nhỏ lại, được chở che và bao bọc, nó biết nó tham lam lắm khi vô tình đã thích anh. Sai lầm lắm khi cố chấp và từng hi vọng.
Chát!Chát!Chát! Roi vẫn vô tình rơi xuống, nó gục xuống, nằm xoài trên giường. Nó mệt mỏi, ko còn cảm nhận cái đau mà im lặng nghe tiếng anh trách cứ sự ngang bướng của nó, bất cần của nó. Anh à, anh biết không, đã có khoảng thời gian đêm về nó nằm nhớ anh và khóc, kết bạn rồi hủy kết bạn, nó lặng lẽ theo dõi cuộc sống của anh qua những dòng trạng thái, mỉm cười khi thấy anh hạnh phúc với người ấy, rồi đau lòng khi vẫn thấy những tin nhắn quan tâm của anh. Anh có biết khi chưa có vết nứt ấy nó đã cố gắng nhiều như thế nào không. Cố gắng học, cố gắng làm việc, cố gắng để có 1 ngày đứng bên cạnh anh, khi ấy nó vẫn đang chìm trong những sự yêu thương ảo tưởng ấy, khi nó vẫn mãi là người thay thế. Tất cả những cố gắng ấy như đổ vỡ khi biết anh yêu một người con gái khác. Chị ấy hoàn hảo và tương xứng với anh, trong khi nó chỉ là một đứa con gái bệnh hoạn, ham muốn bệnh hoạn. Giá mà lúc anh từ chối nó anh quay lưng đi, giá mà nó không mềm yếu reply lại những ân cần đó. Nó thấy mình như kẻ thứ 3 trong câu chuyện này, thấy tội lỗi và mặc cảm. Đánh cũng tốt, đau cũng tốt, trả giá cho những chuyến đi thâu đêm của nó khi muốn quên anh, cho những ngày nó cho phép bản thân mình sa ngã, uống bia rồi cả rượu. Trong mắt mội người, nó vẫn tốt đẹp lắm, dịu dàng, ngoan ngoãn, chăm chỉ nhưng chỉ có trước anh, nó mới thảm hại như thế…Trước khi quen anh, nó chỉ có chút lười nhác và trẻ con còn bây giờ nó thấy mình mạnh mẽ và bất cần lắm…Không đáng, nhưng nó đã như thế vì một người. Anh vẫn đánh, roi vẫn rơi đều trên thân hình bé hỏ, cố chấp, chỉ có tiếng nức nở khẽ khẽ…
Chát! Aaaaa… Nó rên lên, một roi trong lúc nóng giận vô tình vụt xuống đùi non. Đau quá, nó vô ý đưa tay ra xoa chỗ bị đánh.
- Ai cho phép em xoa, đưa tay đây!- Anh quát lên với nó.
Nó cắn răng, đưa tay ra đệm… CHát! Aaaa.. nó kêu lên rút tay lại, áp tay xuống má lạnh buốt muốn giảm đi cái đau bỏng rát. Đau quá, roi này dường như anh đánh bằng cả sự nhẫn nhịn, giận giữ và kiên nhẫn còn sót lại cuối cùng. Roi này đánh tan sự kiên cường của nó. Tiếng khóc ban đầu chỉ là những tiếng nấc cụt, giấu trong lòng bàn tay, ướt đẫm gối mềm.
- Anh… Anh xin lỗi, đau lắm phải không em, anh xin lỗi… - Anh giật mình khi thấy nó khóc, từ đầu đến cuối anh đánh như vậy nó cũng chỉ rên khẽ, cắn răng chịu đựng, roi này anh biết mình đánh đau đến nhường nào. Anh ngồi xuống cạnh giường, muôn nâng tay ôm nó vào lòng nhưng nó giãy ra, khóc rưng rức. Nó co người lại như một con thú nhỏ tự bảo vệ mình.
- Em mặc đồ vào đi – Nói xong anh bỏ ra ngoài hút thuốc.
Nghe tiếng cửa đóng, nó ngơ ngác nhìn vết roi đỏ thẫm trên lòng bàn tay, nước măt lăn dài trên má. Nó im lặng đứng dậy mặc quần rồi ngồi ôm chân đầu giường. Mông đau nhức, xót buốt, tay cũng đau, cả người như một con búp bê rách nát vừa bị nghiền qua…Anh bước vào, nhìn ánh mắt thẫn thờ của nó, mắt vẫn nhòa nước. Anh kéo nó về phía mình, bất lực ôm chặt lấy nó, tay nắm lấy bàn tay nó vẫn đang đau, xoa nhẹ. Nó ngồi im trong lòng anh, người cứng lại.Anh khẽ xoay người nó lại, hôn lên trán nó. Bật khóc, nó òa lên như một đứa trẻ, khóc hết những tủi thân, những đè nén, nó cho phép mình yếu đuối, cho mình ích kỉ một lúc này thôi, được không? Anh ôm nó vào lòng, nghe tiếng nó khóc nhưng cũng chỉ vỗ về nó im lặng…Thời gian qua, khóc mệt nhoài, hai con người lặng lẽ nằm ôm nhau trong căn phòng nhỏ. Nó mệt mỏi dựa vào anh, tham luyến mùi cơ thể nhàn nhạt, tham luyến sự ấm áp trong anh. Nó khụt khịt, lau nước mắt vào áo anh như một con mèo nhỏ. Anh ôm nó, tựa cằm vào đầu nó, yên tĩnh.
- Anh à, ở cạnh em, ôm em ngủ 1 đêm nay nữa thôi, được không, cho em ích kỉ nốt một lần nữa. – Nó nghe giọng nó khàn khan
Anh im lặng không nói, ôm chặt nó. Hai người không nói nhưng đủ đẻ hiểu mọi thứ kết thúc rồi.
- Anh xin lỗi…
Mọi thứ xung quanh yên tĩnh chìm dần vào màu đen, nó nặng nề rơi vào giấc ngủ, vì nó biết, sang mai tỉnh dậy, tất cả sẽ đều không còn nữa, thế giới của nó sẽ mất đi một người đã làm cho nó hạnh phúc, dạy nó nhiêu điều nhưng cũng quên dạy nó quên đi người ấy. 3 năm rồi… đến lúc yếu đuối nhường nào nó cũng phải đi ra khỏi những hi vọng và ảo mộng ấy, 3 năm nó yêu người con trai ấy nhưng nó mệt mỏi rồi… Còn một người con gái nữa, người ấy xứng đáng ở bên anh hơn. Một con người hoàn chỉnh, không phải em, một người đã tổn thương nặng nề, không trọn vẹn về tinh thần. Nó không hối hận khi đã lạc vào thế giới sp này vì ít nhất nó đã được sống thật với mình, được yếu đuối và nhỏ bé, đươc gặp một người mà nó sẽ không thể quên, dù đã đau đớn như thế nào…
Cám ơn anh trong lúc em gục ngã đã xuất hiện, cám ơn anh đã cho em biết trái tim em còn biết yêu thêm một lần nữa dù nó không trọn vẹn. Anh à, anh đã từng đọc phần 1 câu chuyện của em, khi ấy em nói rằng, em không muốn viết tiếp nó vì câu chuyện ây là một cái kết buồn, em không bao giờ muốn viết nó. Anh chỉ cười, bảo anh chờ em. Khi chúng ta không còn ở cạnh nhau nữa là lúc em đặt bút kết cho nó. Có rất nhiều tình cảm, có rất nhiều điều chúng ta im lặng không nói và em cũng không đủ can đảm để nói cùng anh, em không đủ tư cách để nói và cũng không muốn một phút yếu lòng mà để cả 3 người cùng đau. Nếu em vốn dĩ là đóa hoa ven đường làm anh một chốc xao động thì hãy để nó mãi như thế đi anh, ít nhất, trong anh, trong em nó từng là một hoài niệm đẹp, cho một tuổi trẻ bồng bột, hoang đường, trong một thế giới chỉ có những người như chúng ta, sống với một phần mặt trái của xã hội. Câu chuyện này cũng thế, viết cho anh, cho em…Thực sự, em rất nhớ anh…

P/S: Cám ơn các bạn đã lắng nghe câu chuyện của mình, đối với mình, nó đơn giản chỉ là một kỉ niệm, một quá khứ, một cố chấp, một cái để nhớ, có cái thật, cái giả nhưng những cảm xúc có lẽ là chân thật có những cảm xúc mình chưa bao giờ nói với người ấy. Không biết người ấy còn đọc những trang này không, nếu có, chỉ muốn nói rằng " Chúc anh hạnh phúc"

cunngoc
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 21
Points : 10895
Thanks : 0
Join date : 02/02/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Sai thời điểm

Bài gửi by linhnhi94 on Sun Feb 26, 2017 12:53 am

Đọc truyện của bạn mà mình cứ nghèn nghẹn, vì mình cũng từng trải qua tình cảnh tương tự như cô gái trong truyện.
Chúc bạn sớm tìm được hạnh phúc Smile

linhnhi94

Tổng số bài gửi : 6
Points : 8489
Thanks : 1
Join date : 28/09/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Sai thời điểm

Bài gửi by vsao23 on Sun Feb 26, 2017 8:05 pm

m đồng cảm với b.cói gắng lên nha b .mạnh mẽ lên

vsao23
Thành Viên Vip
Thành Viên Vip

Tổng số bài gửi : 146
Points : 11629
Thanks : 19
Join date : 04/12/2015

Về Đầu Trang Go down

Re: Sai thời điểm

Bài gửi by Lan Như on Tue Feb 28, 2017 3:42 pm

cố gắng lên em, mọi thứ rồi cũng sẽ qua, con đường phía trước còn dài, phải sống tốt, phải làm lại tự đầu, và ... phải hiền hòa với vết thương ấy
Lan Như
Lan Như
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 71
Points : 7780
Thanks : 3
Join date : 16/12/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Sai thời điểm

Bài gửi by Nhật Phương on Wed Apr 19, 2017 11:20 pm

thật sự muốn làm quen với bạn tác giả
Nhật Phương
Nhật Phương

Tổng số bài gửi : 9
Points : 10119
Thanks : 0
Join date : 18/04/2016
Age : 20
Đến từ : TP.HCM

Về Đầu Trang Go down

Re: Sai thời điểm

Bài gửi by cunngoc on Thu Apr 20, 2017 10:08 am

Smile Mình chỉ tự nhiên muốn viết thôi cậu à. Rất vui được làm quen vs bạn


Được sửa bởi cunngoc ngày Wed May 03, 2017 9:18 am; sửa lần 1.

cunngoc
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 21
Points : 10895
Thanks : 0
Join date : 02/02/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Sai thời điểm

Bài gửi by Hoàng Tử Bóng Đêm on Wed May 03, 2017 7:32 am

Đọc mà thấm quá ... truyện rất hay ... mình thường đọc lướt qua những câu truyện sp để chờ đến cảnh sp nhưng đây la truyện mà mình đọc hết từ đầu đến cuối ...
Hoàng Tử Bóng Đêm
Hoàng Tử Bóng Đêm
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 77
Points : 8610
Thanks : 7
Join date : 25/09/2016
Đến từ : tp HCM

Về Đầu Trang Go down

Re: Sai thời điểm

Bài gửi by kertqh on Wed May 03, 2017 1:23 pm

giấu lòng mình cũng như giấu lòng người.

kertqh

Tổng số bài gửi : 1
Points : 6311
Thanks : 0
Join date : 03/05/2017

Về Đầu Trang Go down

Re: Sai thời điểm

Bài gửi by cunngoc on Thu Nov 30, 2017 8:38 pm

Cuộc đời mỗi con người phải trải qua rất nhiều quãng đường, mỗi người xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta, có hạnh phúc, có tổn thương, có nụ cười và cả những giọt nước mắt. Anh yêu à, cho em được gọi anh như thế khi anh không bao giờ đọc được những dòng này em viết. Anh cũng như người ấy, xuất hiện trong cuộc sống nhiều vấp ngã của em, cũng trong thế giới này, không cùng thời điểm nhưng lại mang đến cùng những nỗi đau. Khi viết về câu chuyện của chúng ta,chưa bao giờ em mệt mỏi như lúc này, đau lòng hơn câu chuyện của em trong những dòng hồi ức cũ kĩ....
....
Ngày đầu tiên ấy , anh gặp em bên ly trà sữa, cùng nhau nhìn những dòng xe tấp nập chạy qua, những ánh đèn vụt sáng trong dòng người hối hả, chúng ta kể cho nhau nghe những câu chuyện nhỏ về cái thế giới mà chúng ta gặp nhau, về cái sở thích mà nhiều người bài trừ nhưng lại là sợi dây kết nối những con người đồng cảm. Ngày đầu tiên ấy, em đã thích nghe giọng nói ấm áp của anh,thích nụ cười hiền lành và đôi mắt màu nâu đượm buồn. Thích như thích 1 người anh trai. Anh hỏi em sao lại đồng ý đi spank nhanh như thế, lúc ấy, chỉ đơn giản em quá mệt mỏi với câu chuyện của chính mình. Em không kể cho anh nghe, có lẽ, từ lúc người ấy để em lại chơi vơi trong cái thế giới nhiều cám dỗ này đã 3 năm rồi, và gặp anh, có lẽ là cái duyên hoặc do cảm xúc làm em đánh mất lý trí mà không suy xét nhiều đã đồng ý đi spank với 1 người con trai xa lạ. Ngày đầu tiên ấy, em cảm nhận được sự quan tâm và tôn trọng của anh, với 1 đứa con gái luôn tin vào giác quan thứ 6 của mình thì có lẽ, em chọn lựa sự tin tưởng của mình là đúng. Và cho đến giờ, em cũng không hối hận vì ngày đó đã gặp anh.
Chúng ta hẹn nhau spank trong buổi chiều ngày hôm sau đó. Em vẫn nhớ buổi trưa ngày hôm ấy, cũng ko hiểu tại sao ngoài 1 chút hồi hộp, em không thấy lo lắng, ừ, chính xác hơn là cảm giác bất cần anh ạ. Trong khách sạn, em nói mình muốn phòng cao nhất, vì em muốn đứng trên cao nhìn tất cả còn anh trêu em rằng để không ai nghe thấy tiếng em la khóc. Anh nhẹ nhàng cởi áo khoác ngoài cho em, tắt điện thoại và cất đi. Đó là sự thỏa thuận mà chính anh đưa ra để em cảm thấy an toàn. Ngồi xuống chiếc giường trắng tinh, tự nhiên em có chút buồn cười, buồn cười cho chính sự buông thả của mình. Cạch… Em nghe tiếng anh khóa cửa, có một chút lộp bộp trong long, nói cho cùng, thì 1 đứa con gái sắp cởi đồ để 1 người con trai xa lạ đánh đòn cũng không phải chuyện dễ dàng. Trước đây, với người ấy, đã từng như thế nhưng ít nhất chúng em đã quen nhau, còn bây giờ cô bé của 3 năm về trước đã lớn rồi, không phải suy nghĩ đơn giản là 1 đứa trẻ hư cần được 1 người anh dạy dỗ. Có lẽ còn là cảm giác của xác thịt và như cầu cảm xúc, cái mà người ta bảo là vượt qua phạm vi của spank huấn, Anh ngồi xuống bên em, ôm vai em, cương vị là 1 anh ker nghiêm khắc, còn em, em diễn trọn vai trò là 1 cô gái hư.
- Cô bé, giờ em cảm thấy thế nào ?
- Chẳng có cảm xúc gì – Em trả lời rất thật vì giờ đầu óc em trống rỗng
- Ồ, vậy trước tiên có lẽ để tiếp tục nói chuyện, anh cần dạy lại em cách nói chuyện với người lớn, phải không ?
- Em làm sao, em nói gì sai à ?
- Ừ, em cảm thấy không sai phải không, để anh chỉ cho em có sai không nhé !
Chưa nói hết câu, anh đã kéo người em vắt qua đôi chân gầy gò của mình, một tay giữ em nằm yên lặng. Một chút bất ngờ nhưng cũng không làm em xao động mấy. Em cũng tự hỏi mình trơ lì cảm xúc rồi thì phải hoặc xác định đến đây là để ăn đòn nên chả buồn giãy giụa.
- Không thấy sai, phải không ? Nhóc ?
Vừa hỏi, một tay anh vuốt nhẹ từ hông xuống chân em. Cảm giác lành lạnh làm bản năng tôi run nhẹ. Anh lật lớp váy đen em mặc lên, chỉ để lại mỗi quần nhỏ. Tay anh xoa nhẹ, đều đều… BỐP ! Một cái phát làm em giật mình hơn là đau. Lúc ấy sao em vẫn có thể hài hước nghĩ rằng anh đang thử độ đàn hồi của da. BỐP!BỐP!BỐP… anh phát liền một lúc mấy cái, cảm giác tê tê chạy dọc toàn thân, ừ, chỉ là hơi rát chứ không đau…
- Nhẹ nhàng quá nhỉ, nằm xuống giường đi, kéo váy lên và cởi quần ra! Anh đẩy tôi xuống giường và ra lệnh.
Nghe anh sẵng giọng tự nhiên thói ương bướng trong tôi nhen lên, tôi bò dậy, ngồi ỳ trên giường nhìn anh thách thức, ờm, thách thức cả cái thước gỗ trên tay anh.
- Nằm xuống, em không nghe anh nói gì à ? Em đang thử độ kiên nhẫn của anh hay muốn thử độ dày của mông em ? – Anh nhìn tôi, trầm giọng hỏi
- Em không thích – Tôi trả lời giọng bất cần
- Ừm, Em không thích nhưng em không có quyền lựa chọn, để anh dạy em bài học đầu tiên là phải biết nghe lời.
Anh kéo tôi nằm úp sấp xuống giường, nhìn anh gầy thế mà sức mạnh cũng ghê đấy, nắm cổ tay tôi kéo xuống mà cũng cảm thấy đau.
- CHÁT!CHÁT! Cái thước gỗ vụt liền 3 nhát vào mông, qua lớp váy rồi quần mà vẫn cảm thấy đau. Tôi giật người ra khỏi cái tay đang ấn trên lưng tôi mà không được. Không phải đau mà chỉ là tự ái trỗi dậy. CHÁT!CHÁT! CHÁT!...Mấy thước liền rơi xuống!...CHÁT!...A, Đau! 1 thước rơi xuống gần phía đùi non làm tôi không khỏi kêu lên. Anh dừng lại, nhìn tôi..
- Tự giác kéo váy lên , cởi quần ra và ngoan ngoãn nằm sấp xuống, anh không nghĩ em muốn chân em ngày mai không mặc váy đi làm được đâu! – Anh nhìn tôi nửa đùa nửa thật, nhưng nhìn đôi mắt đang đen dần lại, tôi không nghĩ là đùa. Dù sao cũng là đi để spank mà, sao còn phải né.
- Cơi thì cởi, tôi cao giọng, từng lớp quần rơi xuống mắt cá chân…Tôi nhìn anh thách thức, ngoan ngoãn nằm lên chiếc giường trắng tinh, chờ xem anh có thể đánh đến mức nào…Lạnh là điều duy nhất tôi cảm thấ bây giờ….








cunngoc
Thành Viên Chính Thức
Thành Viên Chính Thức

Tổng số bài gửi : 21
Points : 10895
Thanks : 0
Join date : 02/02/2016

Về Đầu Trang Go down

Re: Sai thời điểm

Bài gửi by vsao23 on Tue Dec 05, 2017 12:20 pm

hóng chap tiếp nha b

vsao23
Thành Viên Vip
Thành Viên Vip

Tổng số bài gửi : 146
Points : 11629
Thanks : 19
Join date : 04/12/2015

Về Đầu Trang Go down

Re: Sai thời điểm

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 2 trong tổng số 2 trang Previous  1, 2

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết